Chất lượng cán bộ y tế chuyên môn

Chúng tôi hỏi một số cán bộ đang công tác ở bệnh viện huyện, bệnh viện y học dân tộc, bệnh viện đa khoa về đời sống của CBCNV thì đều nhận được câu trả lời : Hàng tháng ngoài tiền lương theo cấp bậc đào tạo (bác sĩ, y sỹ, dược sĩ, kỹ thuật viên, y tá, nhân viên…), trung bình mỗi người thu nhập thêm từ 8.000 đ -n 10.000 đ (100.000 đ – 120.000/năm),

Một vài con số về hoạt động chăm sóc y tế :

Khỏi phải nói năm 1995 hoạt động y tế toàn tinh làm được những gì, chúng tôi, chỉ xin trích dẫn một vài con số dưới đây:

Các chương trình y tế quốc gia đều triển khai thực hiện. Tiêm chủng mở rộng cho trẻ tứ 0 – 6 tháng tuổi đạt ở 94,7%, trẻ dưới một tuổi đạt 85,6%. Trẻ a từ 6 đến 60 tháng tuổi uống vitamin A đạt 100%. Số dân được phòng chống sổt rét là 203.800 người (năm 1995 cấp cho dân 9.605 màn tiêm permethrin). Tỉnh đã thực hiện toàn dân ăn muối iôt (kế 1 hoạch 1995 là 3.440 tấn đã thực hiện 7 4259 tấn, đạt 123%). Chúng tồi xuống xi măng trường Hà hải dấn hiện đang in muối Ià gì ? Họ trả lời: ăn muối trộn iôt – có mùi 1 vị gi khác muối thường không ? * không; thế bạn có mua muổì thưòmg không ? – có ; mua để ăn hay làm gì ?-cho trâu bò và heo ăn.

Năm 1995, bệnh ‘viện đa khoa tỉnh khám 41.076 lượt người (đạt 103% kế y hoạch) ; điều trị ngoại trú cho 7.820 n người đạt 1% kế hoạch) ; điều tri nội trú cho 1.371 người. Thực hiện phẫu thuật 751 trường hợp (có 442 mổ cấp cứu). Kiểm tra chéo cuối năm bệnh viện xếp loại khá (650 điểm). Chát lượng cán bộ chuỵên môn.

Ngành y tế hiện có 1.370 cán bộ, riêng tuyên xã chi có 376 người (thiếu khoảng 50%) các tuyến huyện, trạm, bệnh viện tuyến tỉnh… đều thiếu cán bộ. Đã thiếu lại còn yếu nửa, bởi chỉ có cán bộ chuyên môn cao nhất là bác sỹ, dược ở đại học, thậm chí bác sĩ chuyên khoa cấp I, cấp n cũng không có (một số hiện đang đi học). Điều này đã hạn chế đến kết quả công việc. Vậy thì bao giờ miến núi mới tiến kịp miền xuôi ? có ai đó ở miền xuôi nghĩ rằng có chuyên môn sâu lên công tác ở miền núi sẽ không phát huy được năng lực ? Và cũng có ai đó ở miền núi nghĩ rằng được đi học, được đào tạo chuyên môn cao trở về công tác sẽ hạn chế nghiên cứu. Cao Bằng xa trung ương gần 300 km. Còn từ xã lên huyện cũng phải đi từ 1 đên 2 ngày đường. Vì thế người dân khi măc bệnh chỉ mong được chữa khỏi ờ tuyến huyện cùng ấm no là ở tình, không ai muôn phải đưa về Hà Nội để chữa, bời đi lại xa xôi vất vả, lại tổn kém, quá sức của người dân tộc vốn xưa nay rất nghèo.

Một vài suy nghĩ

PV- SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *