Sự lựa chọn của lương tâm và trí tuệ

là mục đích tư lợi, y chiếm đoạt 54,263.454 triệu đồng bao gồm lãi tiết kiệm, lãi XN dược,từ lãi Công ty được trả.

Lê Minh Nam bản thân tốt nghiệp đại học bách khọa về công tác BHYT tháng 12-1992 nhiều trách nhiệm phải làm từ những gì và không được làm những gì ,nhưng y vẫn thực hiện việc làm sai trái tạo ra số tiền chênh lệch để chiếm đoạt lập ra chứng từ thu 70.374.000 đồng vào quỹ gọi là Tự cổ“ chi nội bộ ngoài sổ sách cùng với in, Phụng lập ra 24 chứng từ lãi suất từ 24.889.700 đồng trong đó Phụng không lỡ nhận đã chiếm đoạt 17.852.200 đồng do vậy Nam, Hội, Phụng cùng phải chịu trách nhiệm về số tiền trên.

Nguyễn Thị Hội : tham ô 1.668.854 đồng trong quỹ “tự có” của BHYT tuy làm theo mệnh lệnh của Phụng nhưng không lập sổ sách chứng từ theo dõi để Phụng thao túng và chạy tội.

– Dương Minh Toàn là kể toán không làm đầy đủ để Nam và Hội thực hiện thủ đoạn chiếm đoạt tài sản, bản thân biết nguồn tiền 100 triệu cho xí nghiệp dược phẩm vay Khi nhận lãi 11.000.000 đồng cũng bỏ túi 3.500.000 để cho Phụng chiếm đoạt 8 triệu dồng.

– Nguyễn Thị Phương tà thủ quỹ tuy có biết vụ việc tiêu cực xảy ra BHYT để không vào sổ sách nhưng số tiền chiếm dụng trong 2 lần 176.000 đồng không cần thiết xử lý bằng hình sự.

Sổ tiền bọn chúng nộp lại ngân sách trong quá trình thanh tra kiểm tra và điều tra mà chúng đã chiếm đoạt. Nguyễn Minh Phụng 23.165.300 đồng, Nguyên Thị Hội 7.084.800 đồng, Lê Minh Nam 1.691.600 đồng và XN dược phẩm Bình Định 11.600.000 đồng.

Qua vụ án trên mong rằng ngành y tế và chính quyền địa phương cần kiểm tra, giám sát nguồn thu của BHYT và sử dụng quỹ không để cho kẻ xấu lợi dụng xâm tiêu như BHYT tỉnh Bình Định.

Đào Minh Khoa-SK và ĐS năm 1996

Sự lựa chọn của lương tâm và trí tuệ

Hàm Châu -SK và ĐS năm 1996

Tôi và anh Tùng dừng Ịạị ở Vân Đình. Và chúng tôi lại hăm hở bắt tay vào việc : việc của Trương Y, việc của Bệnh viện Phủ Doãn. Một tháng sau, trường tiếp tục giảng dạy ngay trong nhà đồng bào địa phương nhặc dù sô sinh viên chi vẻn vẹn có hơn một chục. Được tin địch sắp đánh ra Vân Đình, chúng tôi di chuyển lên Việt Băc, dừng lại ở thị xã Tuyên Quang một thời gian, rồi ngược Chiêm Hóa.

Tôi đến bến đò Quảng vào một buổi chiều tháng 5-1947. Rừng núi hoang vu, nhìn quanh chỉ thây một màu xanh rờn rợn tường chừng chỗ nào cũng đầy muỗi, sổt rét, thú dữ. Mùi lá mục ẩm ướt bốc lên. Trên cỏ cây, hàng đàn vắt vươn vòi chực hút máu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *