Nỗi oan được lưu kho P3

Sự đồng ý của sở y tế. Và: “Trước sự oan trái này cho nên tôi đã viết nhiều đơn lên các cấp có thẩm quyền, các cơ quan thông tin đại chúng từ địa phương đến Trung ương đề nghị giúp tôi làm sáng tỏ vụ việc đã được đài, báo địa phương và Trung ương đưa tin; Văn phòng Chính phủ, Bộ Y tế, Văn phòng Quốc hội, Ban tổ chức Chính phủ, Tổng Liên đoàn lao động Việt Nam, Bộ Nội vụ, Bộ Lao động – Thương binh xã hội, Thanh tra Nhà nước… đã có công vân hoặc thông báo gửi huyện, tỉnh Hà Tĩnh. Nhưng đến nay vụ việc vẫn chưa được giải quyết. Kính thưa các đồng chí, vụ việc oan trái của tôi đên nay đã hơn sáu năm, tôi mất tất cả, tôi là một thầy thuốc đã cùng đồng đội cứu sống nhiêu bệnh nhân, bây giờ tôi đang bị một ít ông Lãnh đạo địa phương cố tình trù dập. Vậy tôi tha thiết đề nghị các đồng chí cứu tôi thoát khỏi sự oan ức này”.

Sáng 25 tháng 2 năm 1997 vừa qua, một người đàn ông trạc 50 tuổi, y phục cố làm vẻ tươm tất nhưng không giấu đuợc khuôn mặt héo hắt, bằng cái giọng đặc Hà lĩnh xin đuơc gặp Tòa soạn báo SK&ĐS. Ông lôi từ bọc nylon ra một tập vừa đơn vừa hồ sơ dầy cộp, rồi nhặt khoan kể lể: “Dạ thưa, tôi là Giao, quê Đức Thọ, Hà Tĩnh (…) sau khi tốt nghiệp, nhiều người có nguyện vọng ở lại Hà Nội để có điều kiện phát huy chuyên môn, tôi thì tình nguyện xin về quê, trên phân công ở Bệnh viện Hương Sơn, huyện ni nghèo lắm các anh ơi…” ông kể qua về bản thân, gia đình, cơ quan rồi lái sang chuyện “Vạ gió tai bay bất kỳ” dằng dặc như tiểu thuyết chương hồi. Tôi vừa nghe, vừa liếc vào phần chốt của tờ đơn khiếu nại, thấy viết: “Yêu cầu: 1. Đối vói tôi người bị oan giải quyết theo điều 24 Luật tố tụng hình sự (trả tôi lại tiếp tục đi làm tại bệnh viện Huơng Sơn, Hà Tĩnh); 2. Ông Giám đốc Trung tâm y tế phạm tội vu khống, xử theo điều 117 bộ Luật hình sự. Một lần nữa tôi đề nghị các cơ quan Trung ương giải quyết để bảo đảm khách quan công bằng đói với mọi người trước pháp luật, bảo đảm như lời Đảng ta đã dạy xây dựng một xã hội công bằng văn minh”.

Hà Nội – Hà Tĩnh cách nhau khoảng ba năm rưỡi cây số, chừng bẩy giờ tầu chạy, thế mà hình như ở cái “ốc đảo”Huơng Sơn có thứ luật riêng. Lạ nhỉ? Một ông thầy thuốc đang yên đang lành bị dựng chuyện vu khống, đã được giải oan, vẫn bị treo dao gần bẩy năm trời. Bây năm BS Võ Giao bị cắt cơm, o ép đủ kiểu, may thần kinh vẫn chưa sao, đủ biết ông cũng thuộc hạng người đởm lược trên đời. (còn nữa)

SK và ĐS năm 1996