Nỗi oan được lưu kho P2

về hành vi của mình. Đề nghị UBND tỉnh Hà Tĩnh, UBND huyện Hương Sơn khẩn truơng xem xét và trả lời công khai truớc côn luận vụ việc này”.

Đọc đến đây chắc nhiều người phải bật ngửa, thốt lên: “Đài, báo như rứa mà sao cái tiêu vương quốc Hương Sơn này vẫn không hề nao núng?!”

…VÀ ÔNG THẤY MÌNH KHÔNG LẺ LOI

Vâng, đài nói, báo viết, dư luận xôn xao vấn không lay chuyển được ý chí sắt đá, những con tim bọc thép của ông GĐ trung tâm và vị Chủ tịch UBND huyện Huơng Sơn. Bác sĩ Võ Giao âm thầm chịu đựng gánh nặng bất công, vật vờ sống bám vào đồng lương ít ỏi của vợ, kiềm chế và chi li trong sinh hoạt, bớt bát nuôi hai con nhỏ ăn học. Bạn bè, đồng nghiệp, đồng hương và người thân chỉ còn biết thương ông, an ủi ông, bởi họ cũng chả hơn gì ông, ở cái lãnh địa ấy họ chỉ là hạng chân đất đầu trần, thấp cổ bé họng. Mặc dầu trong một lá đơn kháng nghị, vội vã quên đè ngày tháng, chữ ký đặc sịt trang rum giấy học trò đã đồng thành thương cảm và phẫn uất: “… nhận thấy các lý do nêu trong quyết định của UBND huyện Hương Sơn để kỷ luật BS Võ Giao không có cơ sở, không có căn cứ, không đủ độ tin cậy, vì không được tập thể CBCNV kiểm điểm, không được chi bộ Đảng, và Ban chấp hành Đảng uỷ kiểm điếm xem xét kết luận, mặc dầu BS Giao là phó Bí thư chi bộ và (trong) Ban chấp hành Đảng uỷ. Đây là một quyết định phi tổ chức, phi dân chủ và sai thủ tục (…) Đây là một kết luận vội vàng, không công minh chính đại, mang tính trù dập định kiến…”

Sở dĩ BS Võ Giao chưa thoái chí, vì ổng còn niềm tin và luôn thấy mình không lẻ loi. Cứ đọc ỉá đơn ông mới làm gần đây, bỏ trống chỗ “Kính gửi”, khắc biết “…ông Chủ tịch đã ra quyết định kỷ luật tôi (…) một quyết định hết súc không bình thường, vì ra quyết định kỷ luật tôi mà không thông qua xác minh kiểm tra, cũng không tiến hành các biện pháp tổ chức như họp kiểm điểm chuyên môn, đoàn thể, mặc dầu trong trung tâm có đủ tổ chức, mặt khác, kỷ luật tôi không được

SK và ĐS năm 1996