Văn hóa và vấn đề bảo vệ sức khỏe P3

dân y, quân y đã về hưu cần được trang bị những phương tiện cần thiết để trở thành những thầy thuốc gia đình. Hiện nay có những vấn đề đang đặt ra, như vấn đề điều trị bệnh phong đã hết thời gian “hoạt tính” tại gia đình. Đây là vấn đề có tính xã hội rất lớn và ở từng gia đình đảm nhiệm công việc đó là tốt hơn ở các trại tập trung. Kinh nghiệm ở trên thế giới đã cho thấy rõ điều đó.

Bên cạnh y tế gia đình là y tế thôn, bản. Người thầy thuốc y tế thôn bản hoạt động có tính chất nghiệp dư, kiêm nhiệm. Có thể là các thầy thuốc đã về hưu hay là các y tá trẻ. Y tế thôn bản cỏ trách nhiệm hỗ trợ cho y tế gia đình, khám chữa các bệnh vượt quá khả năng của y tế gia đình. Các thầy thuốc y tế thôn bản có thể được trang bị túi thuốc cơ động và hưởng phụ cấp hàng tháng do nhân dân thôn bản bàn bạc đóng góp. Ở các vùng biên giới, y tế thôn bản có thể được hỗ trợ của y tố các đơn vị bộ đội biên phòng, tạo thành mạng lưới sâu rộng, vững chắc ở cơ sở để đảm bảo việc khám chữa bệnh kịp thời cho nhân dân.

Bên trên y tế gia đình và y tế thôn bản là các trạm xá xã. Đãy là đơn vị y tế cơ bản cấp thấp nhất trong hệ thông bốn cắp ở nước ta. Trạm xá xã phải có thầy thuốc đa khoa, thầy thúốc chuyên khoa sinh sản để làm nhiệm vụ khám chữa bệnh ban đầu cho nhân dân vả đảm bảo phục vụ các bả mẹ và trẻ sơ sinh. Nhà nước ta và Bộ Y tế đang có chủ trương phấn đấu để mồi một trạm xá xả có một bác sĩ đa khoa, hiện nay tỳ lệ này mới là 20%, phấn đấu đến nầm 2000 là 4050%.

Trong 6-7 năm tới, Nhà nước đã cho phép vay vốn Ngân hàng thế giới đế xây dựng hệ thống y tế cơ sơ ở 15 tỉnh, mỗi năm mỗi tỉnh sẽ có 1 triệu USD, 7 năm có 7 triệu USD Đây là một nguồn vốn khá lớn và chác chắn với nguồn vốn này, hệ thống y tế cơ sở ở các tỉnh được đầu tư sẽ có một bước tiến đáng kể, công tác khám chữa bệnh sẽ được nâng cao.

Phát huy và kết hợp y học dân tộc với y học hiện đại trong công tác bảo vệ và chăm sóc sức khỏe ở nông thôn, sử dụng y học dân tộc trong việc khám chữa bệnh là một nét văn hóa độc đáo ở nước ta và các nước phương Đông. Phương pháp này được tích lũy bằng nhũng kinh nghiệm dân gian đã có nhiều tác dụng tốt và rất phù hợp với hoàn cảnh ở nông thôn. Người nông dân chữa nhũng bệnh thông thường bằng các cây thuốc mọc hoang dại, hay nhũng cây thuốc trồng trong vườn thuốc và bang nhiều các phương pháp khác ngoài tày y. sử dụng những phương pháp này bệnh nhân không phải đến bệnh xá, không mất tiền không mất thòi gian và không để lại di chúng gì trong quá trình chữa bệnh. Vì thế trong nhân dân ta vẫn rất cảm tình với các bài thuốc nam. Vì vậy một trong những phương châm chữa bệnh của chúng ta là phát huy y học cổ truyền theo phương hướng tận dụng các biện pháp chữa bệnh bằng những kinh nghiệm dân gian, nhưng y học cổ truyền cũng không phải dùng lại ở những kinh nghiệm này mà y học cổ truyền cũng ngày càng phát triển, ngày càng hiện đại, ngày càng có cơ sở khoa học. Các bệnh viện đông y (à những cơ sở khám chữa bệnh dựa trên những thành tụu của khoa học đông y và ngày nay kết hợp với cả các phương pháp chẩn đoán của tây y đã làm cho hiệu quả của phương pháp chữa bệnh đông y được nàng cao rất nhiều, ở nước ta hiện nay tại Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh đều có bệnh viện đông y, ở các trung tâm y tế huyện có khoa đông y và chúng ta cũng cò đội ngũ thầy thuốc đòng y có nhiéu kinh nghiệm, được đào tạo một cách cơ bản luôn luôn là một phương châm quan trọng trong khám chữa bệnh cho nhân dân. bên cạnh đó là các thày thuốc đông y mà ở đâu cũng có tạo thành một mạng luới rộng lớn cùng với tây y đảm nhận công tác bảo vệ và chăm sóc sức khỏe ở nông thôn một cách có hiệu quá.

SK và ĐS năm 1996