Tâm sự của một người nghiện ma túy bị nhiễm HIV P2

và đậu được thứ hạng Bình thư. Nhưng rồi tôi lại bị bạn bè rủ rê và tiếp tục hút lại. Vào kỳ thi tú tài 2, tôi thi rớt. Nhung nhờ sự động viên của gia đình và cô bạn thân yêu, tôi quyết tâm học và thi đậu kỳ 2. Sau đó, tôi ghi danh vào đại học Luật với mục đích là được hoãn quân dịch. Trong thời gian này tôi vẫn còn nghiện héroin và hút công khai trong giảng đường cùng và các bạn khác.

Năm 1973, Mỹ rút quân, nguồn héroin cạn dần. phải mua rất mắc Khi không còn mua nổi nữa. chúng tôi bắt đầu uống các loại thuốc kích thích như iménoctal . với liều rất cao. Ngày miền Nam được hoàn toàn giai phóng, chúng tôi rất mừng vì đã thoát đươc cuộc chiến tranh vô nghĩa. Chúng tôi tham gia vào các hoạt động xã hội, cùng với các anh bộ đội giữ gìn an ninh trật tự thành phố

Năm 1977. chiến trường Tây Nam bùng nổ. tôi tình nguyện vào bộ đội. Khi Campuchia được giải phóng, tôi được phục viên, về thành phố. không có công ăn, việc làm, bạn bè rủ rê. tôi lại tìm đến nàng tiên nâu. Lần này tôi xoay sang chích opium. Tôi đã nhiều lần dằn vặt để từ bỏ những cơn nghiện ngập này, nhưng cám dỗ và sự lôi kéo của bạn bè làm cho tôi không thể dút bỏ được. Thế rồi tôi quyết định đi thanh niên xung phong, xa thành phố. xa bạn bè xấu để làm lại cuộc đời.

Sống ở môi trường lành mạnh, những năm tháng ở rừng đã giúp tôi tránh được cơn nghiện. Nhưng đến năm 1984, đơn vị tôi giải thể. Trở về thành phố, tôi đã cố gắng không đến với ma túy được một năm. Nhưng rồi do không tìm được việc làm, phải sống bám vào cha mẹ già lại gặp nhiều chuyện buồn phiền, bạn bè rủ rê, một lần nữa tôi lại sa ngã

Đến năm 1995, khi có những thông tin về bệnh AIDS, gia đình tôi lo sợ vì tôi là người nghiện ma túy (thuộc nhóm nguy cơ cao nhiễm HIV), kỳ thị, bằt buộc tôi phải sống riêng, ăn uống riêng, mọi cái đều phải dùng riêng và phải đi xét nghiệm HIV. Tôi vô cùng chán nản, nghĩ rằng mọi người đều hắt hủi và tôi đã thắt cổ tư tử trong một lần tuyệt vọng. Nhưng gia đinh phát hiện kịp thời, cứu sống tòi. Sau đó. ba tôi khuyên can và bảo tôi đi xét nghiệm. Khi đi lấy kết quá biết đã bị nhiễm, tôi bàng hoàng lo sợ chết lặng trong giầy lát. sau đó đã nhận thấy tình trạng kỳ thị người nhiễm HIV còn khá phổ biến. Ngưòi nhiễm HIV bị cô lập, sống đơn độc trong xã hội, cần được sự giúp đỡ của Uỷ ban phòng chống AIDS thành phố, trong Trung tâm y tế dự phòng.Tôi đã tập họp các bạn đồng cảnh ngộ thành lập 30 nhóm ‘Ban giúp bạn” để cùng nhau sinh hoạt chia sé niềm vui. nồi buồn và những khó khăn trong cuộc sống: cùng động viên nhau để ổn định tĩnh *về tinh thần, để sống tốt

Nhóm “Bạn giúp bạn lúc đầu có 5 người trong Ban điều hành. Sau hai tháng hoạt động một người đã chết vì AIDS Nhóm lại tuyển thêm 2 người, và hiện nay ta có 6 người trong Ban điều hanh và đã huy động được 70 anh chị cem, chú yếu là người nhiễm HIV và vợ chồng của họ, đến sinh hoạt hàng tháng tại Trung tâm y tế dự phòng. Mỗi kỳ sinh hoạt oó chủ đề khác nhau, nhằm giúp đỡ người nhiễm hiếu được đấy đủ thông tin về AIDS, các quy định luật pháp, cách phòng lây nhiễm cho người thản, cách giữ gìn sức khỏe sao cho tiến triển của bệnh chậm đi.

Từ nghiện ma túy. không giữ gìn hành vi an toàn, bây giờ tôi phải mang HIV. Nhờ được các bác sĩ tham vấn, tôi đã hiểu cần phải có hành vi an toàn đế tránh lây lan cho cộng đồng, và nghĩ rằng trong quãng đời còn lại, tôi cố gắng làm việc gì đó có ích cho xã hội, đó cũng là lẽ sống và niềm vui của tôi hiện tại. Thay mặt cho cộng đồng người nhiễm HIV ớ Việt Nam, tôi kêu gọi các bạn đã không may bị. nhiễm HIV, đừng mặc cảm, sợ hãi, hãy thay đổi hành vi để giữ gìn cho bản thân, cho gia đình và xã hội, hãy ngắng cao đầu mà sống, hòa nhập cũng xã hội và sống có ích, vì đó là niềm vui của chúng ta. Còn với các bạn thanh, thiêu niên khác, tôi mong các bạn nên sống lành mạnh, tránh xa nhũng nơi ăn chơi trụy lạc, đừng để vướng phải HIV như chúng tôi.

SK và ĐS năm 1996