Tâm sự của một người nghiện ma túy bị nhiễm HIV

ĐỖ KIM SƠN

Vào những năm 1970, lúc đó tôi mới 16 tuổi, là tuổi nhiều ước mơ và hoài bão tươi đẹp nhất cho thời hoa niên vậy mà tôi lại lao vào chuyện ăn chơi, trụy lạc lúc nào không hay. Chỉ vì cái đam mê ăn chơi nhạc, tôi cùng các bạn tôi, lập ra ban nhạc và chuyên chơi trong các club Mỹ ở căn cứ Long Bình.

Các bạn cứ tưởng tượng một căn cứ lớn của Mỹ có nhiều club cửa đóng kín mít, mà lính Mỹ vào đây toàn hút heroin hoặc cocain. Người’ thi đông, phòng thi kín, họ hút nha khói đầy ngập gian phòng; dù mình không hút. chỉ ngủi hoặc hít thở không khí trong phòng cũng đủ nghiện rồi! Một hôm khi chơi nhạc xong, lúc ra về người tôi lâng lâng, cảm giác muốn ói và khó chịu vô cùng. Một người bạn nói với tôi “mày ngửi khói thuốc héroin của mấy thằng Mỹ sẽ thấy dế chịu bơn. dần dần rồi sẽ quen và sẽ có cảm giác “thích thú”. Ngày hôm sau. trước khi chơi nhạc, tỏi thấy các bạn tôi sẽ heroin vào thuốc lá rồi chuyền tay nhau hút. thấy tôi hỏi thi các bạn tôi mới nói “mày hút thử đi cho biết mùi đòi, hút vào nó sẽ kích thích, làm mình hưng phấn chơi rất hay”. Tỏi đã hút thử, và cứ như thế thử dần. thứ mãi và nghiện vào lúc nào không hay. Các bạn tôi cũng vậy, lúc đầu còn thấy khỏe mạnh nhưng càng ngày cơ thể càng suy nhược, cả ban nhạc đều nghiện, ngày nào có thuốc tụi tôi chơi mới được và chơi rất hay. Chính vi cải nghiền đó mà dần dần “thằng” bầu ban nhạc, ngày nào cũng cung cấp heroin cho chúng tôi sử dụng, bóp chẹt chúng tôi trong những hợp đồng làm ăn.

Sau một thời gian chơi nhạc ở Long Bình, gia đình thấy tôi ngày càng xanh xao. ốm yếu nên tra hỏi và bắt buộc tôi phần vào bệnh viện để cai. Sau một tháng ở bệnh viện, tôi tiếp tục đi học lá, cho đến ngày đi thi tú tài

SK và ĐS năm 1996