Về những vụ tự vẫn

Xã hội nào, thời nào cũng có người “nửa chừng xuân” tự vẫn. vốn đã cao tuổi, tôi càng ít quan tâm đến phim tình. Tôi bất bình về tin diễn viên điện ảnh L.C.T.A tự vẫn. Trong các nguyên nhân báo nêu, tôi thử nêu nguyên nhân tâm lý: do anh đóng một loạt phim tình, có ý kiến cho rằng phim “rẻ liền”. Vậy cần có nhà phê bình điện ảnh để hướng dẫn dư luận trẻ, đừng nhiễm độc họ, trựớc hết nhiễm độc diễn viên, vì họ phải nhập vai cho thật, cho hay mới được “cát xê”, mến mộ. Ngay những tên phim “Vị đắng tình yêu”, “Ngọt ngào và man trá” chưa rõ nội dung, mới nghe đã thấy “cũ’ quá. Biết đâu tình cảnh hư cấu trong phim cộng vói hoàn cảnh thực riêng tư, trong giây phút nhất định có thể góp phần làm thanh niên uổng phí cuộc đời.

Là thầy thuốc, tôi từng xúc động trước mọi cái chết, về thuốc, thuốc ngủ thường là thủ phạm, mà mọi thuốc bệnh kể cả thuốc bổ, uống quá liều chỉ định cũng có thể gây tử vong. Tâm lý người có ý định tự vẫn, nếu được người xung quanh biết, khuyên bảo chân tình, kịp thời vẫn có thể qua được cơn bi thảm, phẫn uất. Tôi nhớ đến “đường dây nóng” của bưu điện. Ở bệnh viện, nhiều nạn nhân sau khi được cấp cứu kịp thời, tỉnh lại đã tỏ ra hối hận, tiếc đời. về sau, cùng có cả tái phạm thường do người xung quanh mất cảnh giác, không theo dõi, giúp đỡ đến non đến chốn.

Ngay tại các khoa tâm thần kinh, phân công nhân viên theo dõi, giám sát mà vẫn có cá lọt lưới, dùng dây thắt cố, nhảy xuống nước, nhảy lầu, đâm vào ô tô… Một lần nữa, thấy các câu thơ bất hủ của Nguyễn Du

“Đã không biết sống là vui

Tấm thân nào biết thiệt thòi là thương”

Và “Nợ tình chưa trả cho ai .Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan” Một tài liệu về giáo dục giới tính của Thụy Điển gần đây có nhận xét rằng: nói chung thanh, thiếu niên nam nữ ngày nay có trách nhiệm hơn với bản thản, với mối quan hệ của họ giữa người với người.

SK và ĐS năm 1996