Chuyện một nữ y tá xin được quyền làm mẹ

Trường phổ thông nội trú Y.x. Có cô y tá D, công tác tốt, hiền lành; giáo viên, công nhân viên và học sinh trong trường rất quý mến. Năm nay cô đã 38 tuổi chưa có gia đình, Bỗng một hôm có tin loang ra, cô D đã có thai; thế là trong trường bàn tán xôn xao.

Đồng chí K với tư cách Chủ tịch công đoàn. đến gặp cô D, cô D nói thật “em chủ trương không lấy chồng vì em đã quá thất vọng về một vài mối tình đã qua nhưng em lại muốn có một đứa con cho cuộc sống đỡ cô đơn. Người giúp em chuyện này là một người tốt, xin cho phép giấu tên để khỏi ảnh hướng đến hạnh phúc gia đình anh ấy. còn việc em làm, có gì sai. em xin chịu nhận kỷ luật”.

Đồng chí K báo cáo lại ý kiến này của D cho ban giám hiệu và một số anh chị em cốt cán trong công đoàn. Ý kiến chung là thông cảm. cứ để cho sự việc trôi qua nhẹ nhàng như không có gì xảy ra. Một số ý kiến thì coi là có vấn đề, ít nhất cung làm chi phối trách nhiệm và tình cảm của người đàn ông giúp việc này, đối với gia đình họ,

Trong một dịp về công tác ở trường, thấy tôi nhiều tuổi và cũng có một số kinh nghiệm giải quyết những vấn đề phức tạp, đồng chí K liền đưa vấn đề này ra hỏi ý kiến tôi, nhân thể có một số anh chị em cốt cán nhà trường đang ngồi chơi với tôi và cô D không có mặt ở đâỵ.

Lúc đầu tôi hơi ngại nhưng rồi cũng thẳng thắn nói lên quan điếm của mình (theo góc độ người quản lý):

– Nếu việc này, cô D báo cáo trước với nhà trường và công đoàn ý định của mình, rồi xin ra Hà Nội hoặc vào thành phố Hồ Chí Minh thụ tinh nhân tạo là tốt nhất; chẳng phải tai tiếng gì.

Bây giờ sự việc đã diễn ra như thế thì cũng phái có động tác giải quyết nhưng theo hướng thông cảm nhân đạo.

Đối với quần chúng cần có một sự thông báo công khai sự thật như cô D đã báo cáo với công đoàn và động viên mọi người chấp nhận quyền làm mẹ của D khi đứa cháu ra đời. Chính luật hôn nhân và gia đình” cũng có điều khoản công nhận quyền hợp pháp đứa con ngoài giá thú. Cũng cần giúp mọi người phân biệt rõ trường hợp này không như những sai lầm trong sinh hoạt tình dục, trong quan hệ nam nữ. Đây là một yêu cầu chính đáng của một người phụ nữ bất hạnh, muốn có một đứa con để đỡ cô đơn trong cuộc sống và được chăm sóc trong tuổi già. Cần đấu tranh lại với những quan niệm cũ kỹ hẹp hòi nghiệt ngã theo kiểu phong kiến thời xưa

Hướng giải quyết như thế là đúng nhưng tôi sợ mối quan hệ giữa cô D với người đàn ông nào đó cứ bí mật tiếp tục quan hệ với nhau và “dắt nhau” đi xa hơn thế thì sao? Một đồng chí là hiệu phó nêu lại vấn đề.

– Đúng, đồng chí nêu lên ý đó để ta tiếp tục bàn, đây cũng là điều tôi sắp nói. về phía cô D, nhà trường cần cho cô thấy cách giải quyết của cô không phải là phương án tối ưu. Và nhắc cô không được tiếp tục quan hệ tình cảm và tình dục với’người đàn ông đã giúp cô; cần phải bảo vệ hạnh phúc thật sự cho gia đình anh ấy và cho chính sự yên ổn của bản thân mình. Nếu vấn đề nay không được giữ đúng thì mọi thông cảm của quần chúng và tổ chức trớ nên vô nghĩa, ý nghĩa nhân đạo của vấn đề cũng không còn nữa .Đồng thời cũng khuyên cô tiếp tục công tác và quan hệ với mọi người tốt như lâu nay.

Chìa khóa của vấn đề hiện nay đang nằm trong tay cô.

Mọi người nghe đều tỏ vẻ đồng tình. Không khí có phần dịu hẳn như vấn đề đã được giải quyết

Riêng có một cô giáo ngồi ớ cuối phòng, từ nãy đến giờ chỉ ngồi cúi đầu xuống bàn, không hề có một biếu hiện gì. Đồng chí Chủ tịch công đoàn nhìn về phía đó, hỏi

– Cô giáo Vân K.H có ý kiến gì không.

Cô K H đứng dậy nói chậm rãi:

* Tôi rất xúc động trước thái độ nhân đạo, có tình có lý của các đồng chí. cô D là một người tốt, chắc chắn cô sẽ không đi vào con đường sai lầm. Tôi là cán bộ nữ công của công đoàn đã không làm được nhiệm vụ gì cho công đoàn và cho bản thân đồng chí D trong vấn đề này. Tôi đề nghị các đồng chí lãnh đạo đi sát anh chị em hơn nữa, tập thể chúng ta cần gần nhau hiểu nhau hơn nữa.

Vừa lức đó, cô D từ ngoài cổng đi vào. Trông cái bụng đã khá to, Thoáng thấy trong phòng họp người khá đông, cò vội rẽ trái về phía nhà bếp. Cô K.H liền gọi to: D ơi, D ơi!

Tất cả đều nhìn ra sân; nhiều người đứng dậy cùng bước ra theo cô K.H. Nhất định họ sẽ nói những điều tốt đẹp, mang lại niềm vui và sự thanh thản cho người phụ nữ bất hạnh và đang sống trong lo âu này.

SK và ĐS năm 1996