Những ngày không quên P2

là danh y lớn của nước ta thế kỷ 18 là Hải Thượng Lãn ông Lê Hữu Trác quê ở Văn Xá (Mỹ Văn. Hải Hưng) trú ở xã Sơn Diệu, Hương Sơn, Hà Tĩnh).

Ông đã để lại cho đời một sự nghiệp y học vô giá gồm các công trình như: Lãn ông y tập, Y hai cầu nguyên, Vệ sinh quyết yếu, Nữ công thắng lãm. Y lý thấu nhân, gồm đủ các lý luận cơ bản. chẩn đoán, bệnh học nội khoa, ngoại khoa, phụ khoa, dược học, thuốc nam, thuốc bắc. Các phương thuốc mới sáng chế, các y liêu phương dân gian, bệnh án chữa khỏi và bệnh án tử vong (y án).

Ông luôn luôn nêu cao y đức. tận tụy phục vụ nhân dân, đặc biệt quan tâm tới những người nghèo khổ và hết lòng cứu chữa người bệnh đến cùng với phương châm; “Còn nước còn tát”. Đề cao tinh thần trách nhiệm đối với tính mạng người bệnh, ông rất khẩn trương và thận trọng trong việc cứu chữa ‘các bệnh nguy cấp ông đã ghi chép đầy đủ bệnh án đẻ rút kinh nghiệm và hồi cứu những thiếu sót. nhất là đối với các trường hợp tử vong

Lãn ông có nghĩa là “ông già lười” nhưng lười” ở đây là lười danh lợi còn với người bị bệnh thì ông yêu thương chăm chút đến không ngỡ. Có người cho rằng trong việc khám bệnh và bốc thuốc ông quá cẩn thận, ông nghiêm nghị trả lời: “Tính mạng bệnh nhân ở trong tay mình không thể coi thường việc khám bệnh và cho thuốc được”, ông căn dặn học trò “Bất cứ ai mời đi khám bệnh cũng phải xem xét cho kỹ rồi tùy theo bệnh nặng hay nhẹ, bệnh cấp tính hay mạn tính mà sắp xếp đến thăm trước hay sau. tuyệt đối không vì người bệnh giầu sang hay nghèo hèn mà có thái độ đối xử khác biệt. Đã làm thầy thuốc thì không thể coi thường người bệnh, dù khó khổ cũng cam”.

Ông là một người mẫu mực về tinh thần tận tụy phục vụ người bệnh; một câu chuyện kể lại rằng: gia đình thuyền chài nọ nhà quá nghèo khổ có một đứa con nhỏ bị bệnh nặng, không có tiền mời thầy thuốc và cũng không có tiền mua thuốc. Khi ông biết chuyện đó bèn đến thăm và khám bệnh cho thuốc. Khi xuống thuyền khám cho người bệnh ông phải cởi trần, mũi nút bỏng vi giữa ngây hè nóng bức, đứa bé nằm trong chiếc thuyền nan nhỏ hẹp, người đầy mụn lơ. máu mủ hôi tanh Khám xong. Hải Thượng Lãn ông mồ hỏi đầm đia, đau óc choáng váng, nhưng ông vẫn không nản. quyết tâm chữa khỏi cho đứa trẻ. Sau gần một tháng, khi tứ giả nhà thuyền. Chẳng những không lấy tiền thuốc, mà ông còn cho thêm tiền và hướng dẫn gia đình vệ sinh phòng bệnh, lại một câu chuyện nữa: ông khám bệnh cho một phụ nữ. ông xem bệnh rất kỹ và cho đơn thuốc, về nhà uống thì bệnh thuyên giảm dần. Nhưng ít lảu sau bệnh lại tái phát, đang đèm khuya người chồng tìm đến òng đế xin thuốc về cho vợ. Vì khòng trực tiếp Khám cho người bệnh nên ông hẹn tới sáng hôm sau sẽ tới nhà khám và cho thuốc. Ngày hôm sau được biết người chồng đã xin thuốc ở nơi khác cho vợ nhưng vẫn không cứu được. Hải Thượng Lãn ông rất hối hận và ghi lại “Về lý thì người bệnh chết trong tay thầy thuốc khác, nhưng về tình thì tôi như mắc tội giết người. Càng nghĩ tôi càng hối hận”.

Thiết nghĩ tinh thần phục vụ người bệnh của Hải Thượng Lãn ông đáng đế chúng ta học tập.

SK và ĐS năm 1996