Quân sư quạt mo

Bây giờ là 10 giờ sáng, tôi vừa uống xong một tách cà phê đen với đường nho. An-phơ đã khuyên tôi như vậy. Sau đó tòi bôi lên da đầu một thứ thuốc mỡ kích thích cho mọc tóc có mùi thum thủm do Bin đưa và uống dầu cá bà nội cho. Giữa trưa tôi bôi thuốc kích thich lẻn da đầu lần thứ hai và xông dầu khuynh diệp. Đến lúc này tôi cảm thấy khó chịu đến nỗi tòi phải đi nằm nếu không thì chẳng đủ sức lập lại các biện pháp này một lần nữa vào buổi tối.

Có lôi trong tình trạng sức khỏe tồi tệ của tôi hiện nay là đám bạn bè. Mọi chuyện bắt đầu từ Gioóc:

– Cậu dạo này xanh lẳm – hẳn nói khi gặp tôi – Cậu cần ăn nhiều gan sống để bổi bố sức khỏe. Gan giúp cho khí huyết lưu thõng.

– Đúng thế nhưng minh không thich ăn gan sống – tôi thoái thác.

– Nhưng cậu dùng nó dưới dạng viên cơ mà – hẳn vẫn không buông tha – Thứ thuốc vièn này là dạng cô đặc, mỗi viên tương ứng với nửa phun-tơ gan. trước bữa ăn dùng bôn viên.

Ngày hôm sau tôi gặp Bin và bảo rằng tôi đã àn gan để bồi bố sức khỏe nhưng người vẫn cứ xanh bủng.

– Tớ biết rằng đằng ấy cần thứ gì rồi – hắn hí hứng nói – đằng ấy có nhớ tớ từng nói là vợ tớ uống thuốc tàng lực không?

– Nhớ chứ.

– Đáy nè, và chính tó cũng uống. Tớ sè cho đằng ấy. Bây gíò nói về tóc, Bin tiếp tục.

– Tóc thế nào?

– Đầu đằng ấy hói trụi thúi lụi trông như quả trứng nhẵn thin thín ấy.

– Nào tớ có dám cãi lại đâu.

Bin bo đi và mang đến cho tôi một hộp nhỏ bằng sắt tây, chứa đầy một thứ thuốc mỡ màu vàng khè trông đến tởm.

– Thứ thuốc này do tớ bào ché lấy đấy I Bin hãnh diện nói: -Đó là hợp chất giữa mớ lợn và (ưu huỳnh.

– Thế để lâu nó có bị hỏng không?

– Ngược lại thì có. Nó đã đạt tới tiêu chuẩn tối ưu. Tóc trên đầu đằng ấy sẽ mọc tua tủa như cây hoa tuy-iíp được bón phàn ấy.

– Cái mùi của nó cứ như là có trộn lẫn phần ấy.

– Đằng ấy chi ăn nói tầm bậy! Bin nói – Và đàng ấy hãy bôi lên da đầu ngày ba lần.

– Trước bữa ăn hay sau bữa ăn?

* Tốt nhất là cả trước lẫn sau, Bin đáp sau khi suy nghĩ một lát.

Ít lâu sau Anphơ đến thàm tôi. Tôi kế cho hắn nghe là đang chữa bệnh như thế nào.

* Thứ thuốc công hiệu nhất là cà phê pha với đường nho -hãn qua quyết nói – buòi sáng và sau cơm trưa làm một tách. Thế cậu có uống dầu ô-liu không? Bỗng dưng hấn hỏi.

– Không.

– Uống đi hắn ra lệnh.

– Mình sẽ uổng – tôi nhẫn nhục thở dài.

Càng ngày tôi càng cảm thấy phiền toái trong việc chữa bệnh. Chứng Khó tiêu đã phát triến ở dạ dày. Hơn nữa đầu tôi toát ra cái mùi kinh tớm khiến cho mọi ngưởi đều tránh xa. Còn ban thân tôi lại mấc bệnh dị ứng nặng.

Giooc cho tôi thứ thuốc bột đẻ uống trước bữa ăn. Anphơ cho tôi thứ thuốc bột đế uống sau bữa ăn. Còn bà nội thi khuyên tôi nèn uống dầu cá. xông dầu khuynh diệp và uống thuổc tây đè chữa dị ứng.

Mấy thằng bạn tụ lập tình cờ ở nhà tôi đã quyết định rằng bữa trưa tôi được ăn lạc với mứt.

Mình không thế chỉ sống bằng lạc với mứt được.

– Đó là thức ăn tự nhiên * chúng lấy làm khó chịu – Cậu hãy xem loài vật ấy. Nhưng cạnh tỏi không có con vật nào đế xem ca trừ đám bạn nhiệt tình của tôi. Bây giờ tôi đành phai chuẩn bị đi ngu sớm một giờ để kịp làm tất cả các liệu pháp. Nhưng vẫn không sao ngủ được. Tôi phàn nàn với Giooc, hàn đưa cho tôi mấy viên thuốc. Đó chính là những viên thuốc nhổ màu trắng mà tôi đã có lần nhìn thấy.

– Cậu uống một viên khi đi ngu. Có điều cậu đừng tiết lộ với ai là tớ đã cho cậu thứ thuốc này. Đó là loại thuốc chỉ bán theo đơn cho người nào mất ngủ thực sự.

Tối chủ nhật tôi uống hai viên. Lúc tính dậy tôi thấy nhà chật ních các bạn bé. Cạnh giường tôi nằm, một bác sĩ đang đứng bắt mạch cho tôi. Hôm đó đá là thứ ba. Tất cả lũ bạn của tôi đều đứng chung quanh giường và ngả mũ.

Đúng, tôi bụng bảo dạ, đã dến lúc phải kết thúc thói, ngày mai lối sẽ mua một cái lều, một thùng bia, bánh mi cặp thịt và đi vào rừng, sống ở thành phố thật là quả nguy hiểm.

SK và ĐS năm 1996