Hãy làm theo lời tôi

Một lần tôi vào một nhà hàng có tiếng ở Hà Nội, ớ đó có món cá chép ngon tuyệt nhưng hơi nhạt vì thế tôi với tay định nhón một ít muối Vừa lúc đó người đàn ông ngồi cùng bàn ăn với tôi kêu lên: Anh làm cái gì vậy?

* Gì á? – Tôi ngac nhíên hỏi lại • Tôi định rắc thêm một chút muối chừ món cá chép hơi nhạt ở tiệm ăn này người ta nấu khá đấy. nhưng mọí thứ đều nhạt .

– Rắc thêm muối’ – ông ta thốt lên vẻ châm biếm – Liệu anh cỏ biết rằng muối làm tăng huyết áp hay không ? Hay là anh muốn mắc chứng cao huyết áp ? Hơn nữa đừng bao giờ tin một món gì ở trong tiệm ăn cả.

– Tôi không hiểu ông định nói gì ?

– Mới đây, tôi có đọc trên báo thấy có nói rằng một tiểu ban nào đó khi kiểm tra các tiệm ăn và cà phê ở Hà Nội đã tìm thấy rất nhiều vật không thích hợp ở những chỗ không thích hợp.,,

– Xin lối

– Vâng, vâng. Nào lá đồng ớ trong lọ dưa chuột muối, xà phòng bột ở trong sữa chua, mùn cưa trong món thịt kho nhừ và – ông ta lại nhìn tôi và hét * Món nước chấm ở đựng có đụng đến nó!

– Tại sao ? – Tôi hỏi vặn

Người đàn ông ngồi cùng bàn với tôi nhún vai:

– Bà dì của tôi làm việc ở Viên chống lao, bà ta có thể kể với anh một vài điều…

Tay đàn ông đó bắt đầu làm tôi điên tiết lên, thế là tôi cũng lên giọng:

– Tôi chẳng cần bà cô, bà dì của ông. Vào thời điểm này tôi quan tâm đến món cá chép nhiều hơn. Và nói hồ ở chung cá là thực phẩm bổ béo nhất trên đời này…

– Bổ béo à ? Trong con cá bây giờ có chứa đựng cả loại kem dùng bôi khi tắm nắng, có phản khoáng, túi nilon, săm lốp…

– Cho tôi xin cốc nước.

T rong bất cứ trường hợp nào cũng không nên uống. Bởi vì, trong Viện nước có clo, sắt, thép, thuốc nhuộm…

– Hãy để cho tôi được yên thân! –

Tôi năn nỉ – Hãy để cho tôi hít thở dù tôi là một chút không khí đã chứng:

– Anh tự hại mình đây ! Trong không khí đầy khói bụi vết đen mặt trời

Tôi bực mình, vội vớ lấy con dao. Anh làm gì vậy ? Thế giới này đã đầy rẫy bạo lực rồi…

– Đủ rói! Tôi hất tung chiếc bàn vế phía hắn ta và định vớ luôn chiếc ghế, nhưng các nhân viên phục vu bàn ăn đã ập đến. Tôi vớ lấy mảnh giấy chùi miệng và bắt đầu dùng ràng xé nó thành từng mảnh…

– Thật là kẻ bất hạnh – Người đàn ông ngồi cùng bàn ăn với tôi lúc này kêu tướng lèn từ dưới gầm bàn – Anh lảm gì vậy? Trong giấy chùi miệng có cao lanh, phenol phtalein. ..

Rất may là vào đúng lúc đó tôi đă ngất lịm đi.

SK và ĐS năm 1996