Bình minh trên miền xích đạo P3

cũ kĩ tối tăm sửa lại. Nhưng mỗi buổi chiều sau một ngày làm việc khẩn trương và căng thẳng nhìn những người dân da đen hiền lành, chất phác đang lành bệnh, lòng Schweitzer phơi phới dậy một niềm vui. Bà Hélène Breslau, một nguời phụ nữ dòng dõi quí phái, đã hy sinh tất cả. nguyện sát cánh cùng chồng dấn thân trên con đường sự nghiệp; đồng cam cộng khổ. chia ngọt sẻ bùi với ông trong những phứt gian lao. những giờ sung sướng. Đêm về, nhìn những vì sao long lanh trên bầu trời miền xích đạo. lòng tha thiết nhớ đất nước quê hương, bà tâm sự cùng ông:

_Anh ạ, có lẽ chúng mình đả không nhầm khi lựa chọn việc ra đi đến miền đất lạ Những nguờỉ dân ở đây đối với em bây giờ như có một sức cuốn hút diệu kỳ. Họ vừa đáng thương lại vừa đáng quí, phải không anh.

Albert Schweitzer không nói gì, ông chỉ áu yếm vuốt lên mái tóc vàng óng mượt của người bạn đời mà ông xiết bao yêu mến, biết ơn và cảm phục. Từ nay, ông hòan toàn yên tâm và tự tin vì trong trận tuyến thầm lặng này, ông đã chiến đấu không đơn độc, bên ông còn có cả vợ con và đông đảo những người dân địa phương mà ông hằng thương quí.

Đêm đã về khuya, ánh trăng đã mờ dần và những vì sao chỉ còn nhấp nháy phía chân trời xa thẳm. Bỗng có tiếng gõ cửa dồn dập, Schweitzer vội choàng dậy, còn Hẻlène thì quay sang vỗ về cho bé Eugénie khỏi thức giấc. Cánh của vừa mở, một người đàn ông da đen đã ập vào, thở hổn hển nói:

– Thưa bác sĩ, vợ tôi bị khó thờ từ chiều tới giờ, tình trạng nguy cấp lắm. Mong ngài đến chữa giúp ngay cho…

Không đợi người đàn ông nói hết câu, Schweitzerỉ liền khoác tủ thuốc cấp cứu, vội theo ông ta ngay. Đường đến nhà bệnh nhân phải qua một cánh rừng rậm, lầy lội, tối tăm nguy hiểm, thú dữ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Nhưng may thay, đêm nay ông đã không gặp phải rủi ro. Khoảng 3 giờ đêm, ông khám bệnh xong và cho thuốc điều trị. Người bệnh bị viêm phế quản – phổi cấp tính, đe dọa suy hô hấp. Schwertzer ngả trầm ngâm bên giường bệnh, theo dõi mạch và nhịp thở với vẻ mặt lo lắng thực sợ. Sáng sớm. ông mới ra về sau khi đã xác định chắc chắn người bệnh qua khỏi cơn nguy hiểm.

Khoảng một tháng sau, phóng viên báo Nouvd Observateur (Người quan sát mới) đến tận làng Lambaréné phỏng vấn ông:

– Điều gì đã giúp ngài thắng được sự sợ hãi mà sẵn sàng đi cứu chữa bệnh nhân trong những hoàn cảnh nguy hiếm như vậy?

Chẳng cần suy nghĩ nhiều, Schwertzer trả lời:

-Chỉ cần nghĩ rằng cả  miền xích đạo người bệnh chỉ biết trông cậy vào có mình tôi thế là tôi có can đảm để vượt qua hết thẩy.

Lời nói đó đã làm thức tỉnh lương tâm của những ai trước đây còn nghi ngờ và đùa cợt trước quyết định ra đi của Schweitzer.

Chẳng bao lâu, nhờ nhân dân địa phương giúp sức bác sĩ Albert Schweitef….

SK và ĐS năm 1996