Kẻ học việc P3

ngon, sắn nạo như tạ nạo dừa dưới xuôi để độn cơm. Săn băm hạt lựu . để nuôi gà. Ba ổ gà của mình sắp nở. Mình sẽ phát triển đàn gà để lấy trứng và thịt. Khu này biệt lập, ít, sợ gà toi. Đủ điều kiện, mình sẽ về ở ẩn hoàn toàn, chẳng còn sợ truyền bệnh cho ai. Không chừng lúc đó mình luyện được hồn thơ của Hàn Mặc Tử !

Hiểu tỏ ra chưa hết tự tin và yêu đời. Tôi vừa ái ngại, vừạ, mừng thầm cho con tàu đắm lại nổi được lên mặt nước còn đầy sóng gió. Anh tiễn tôi xuống chân đồi, dừng lại bên một cái giếng nhỏ và nông, bờ be đá hộc, nước trong suôt đên đáy. Anh không băt tay, mà đứng vây, cho đên khi tôi di khuât.

Mùa hè năm sau, nước đột ngột lên to. Nơi tôi đóng cơ quan, con sông Lô hiền hòa trong xanh chỉ qua một đêm bỗng trở nên hung dữ, xoáy nước đục ngầu vào chân núi Dùm, cuốn phăng phăng những đám rêu bọt cùng những gộc củi, thân cây.

Tôi đang mai di chuyển nơi làm việc lên đồi thì trạm liên lạc chuỵển vào một phong thư. Thư của Hiếu. Viết bút chì, trên giấy dó. Đề địa chỉ huyện Na Hang, ở cực Bắc tinh Tuyên Quang, cách chô tôi nhiều dốc, đèo, sông suối, đi bộ phải mất bốn, năm ngay đường. Hiếu cho biết, do bệnh kịch phát, anh đã lên một trại phong ở đây. Trong trại, thiếu gạo, nhất là muối. “Đói cơm liêng vậy còn chịu được, chứ lạt muỗi hằng tháng liền thèm đến mức ám ảnh, tay chân như long hết ốc vít và săp rời ra. Tác giả co hại hước một chút chừng như đê chứng tỏ ta đây vẫn lạc quan. Nhưng tôi thoáng nhận ra một chua xót ngậm ngùi trong phần kết : “Ngày nào mở đất Tuyên Quang, khu Giải Phóng và châu Tự do, giờ thì được đặt chân đến tận Na Hang !”

Đang lúc Việt Bắc bị bao vây kinh tế gay gắt, tôi, vất vả lắm mới kiếm được cân muối và lọ mắm kem gửi vội lên cho anh. Định bụng đến kỳ lĩnh quần áo cấp phát sẽ lên thăm và tặng anh một bộ đồ mới.

. Đợt rét cuốì năm thật ác liệt, cái rét Ất Dậu dưới xuôi, chẳng thấm vào đâu. Mọi thứ chuẩn bị xong, tôi hí hửng chờ sớm hôm sau lên đường Hiếu sẽ có một bộ nâu sòng mới toanh cắt kiểu nông dân. Anh sẽ được ấm áp hơn, ngoài da thịt, nhất là trong lòng.

Chạng vạng tối, một anh cán bộ y tế người Dao từ Na Hang về tìm tôi. Chúng tôi ngồi bên đống lửa và anh lặng lẽ sưởi hai bàn tay tím ngắt cho bớt cóng .Hồi lâu, anh mới đủng đỉnh :

– Tìm cơ quan khó ghê cơ ! Đến rồi mà còn,mãi mới vào được. Tại ở chỗ anh Hiệu về. Nó chết rồi tối Ị Lục sắp chết, nó bảo mặc cho nó quần áo rách, còn bộ lành nó để lại cho anh em trong trại. Nó còn bảo đốt xác cho nó, cho chết hết cái vi trùng đi. Nó gan lăm. Tự tay chuẩn bị tất, cả hết ! Nó run lẩy bẩy mà vần còn vào rừng kiếm củi mang dần về. Để khi nó chết thì châm cái dàn thiêu cho nó vô !

Anh cán bộ Dao lấy cuốn sổ tay trong túi dệt, lật tìm đưa tôi một tấm ảnh nhỏ. Ánh Thủy chụp ở hàng hiên biệt thự Hoa Hồng.

* Nó bảo ta đưa cái này cho anh. Sau nàỵ, về Hà Nội, cô gái có hỏi thì đừng nói nó chết vì bệnh hủi đó ! Nói là nó hy sinh ở Bình Ca, để bảo vệ con đường vào Sơn Dương. Tức là châu Tự Do thời Kháng Nhật ấy mà…

Linh tinh đã bảo cái tin không vui từ lúc khách đến. Vậy mà tôi vẫn lặng người đi, ngồi suốt đêm bên đóm lửa bập bùng. Xen làn tiênq than củi lép bép là tiếng cú cầm canh và tiếng chim thủ thỉ, thù – thì xa vời như từ ruột trải đất vọng lên. Nhiều làn tôi giục khách đi ngả lưng để lấy lại sức sau chặng dường dài. Anh cán bộ Dao làm thinh. Anh thức cùng tôi cho đến sáng.

Láng, đông Giáp Tuất VŨCẬN

(1) Xem câu dịch ở đoạn tịếp theo. Tác giá, Alíred de MUSSET, là một nhà thơ tận cùa chủ nghĩa lãng mạn Pháp

(2) Câụ chauimoogra. có từ điển dịch là dầu chùm bao

SK và ĐS năm 1996