Kẻ học việc P2

một trường. Căn nhà tranh tre sơ sài của họ cất trên một sườn đồi khuất nẻo. Vườn và nhà sạch sẽ, ngăn nắp. Phòng riêng của Hiếu có một cái giường và một cái bàn ken bằng nứa ngô, chân đều là ngoăm chôn xuống đất.

Hiếu mời tôi ngồi xuống tấm ,ghế băng nhỏ ghép bằng hai đoạn luồng, còn anh ngồi giường đối diện với tôi. Anh gày đi nhiều, nhưng không thay đổi bao nhiêu, vết rám trên mi có phần dậy lên và lan rộng, một bên tai hơi phồng.

– Năm ấy, anh nội, mình ở bệnh viện trở lại đơn vị để xin về với ông cụ đang dạy học ở thị xã Hưng Yên, Mình không đành lòng để gia đình khổ lây vì mình, nên có dịp lại, bỏ đi luôn. Một người bạn từ thời tiểu học kéo mình lên đây, giới thiệu đi công tác. Địa phương đang cần một cán bộ tin cậy và nắm được tiếng Pháp để đưa vào hoạt động dịch hậu. Mình qua được mọi thử thách, thành đồng chỉ rồi. ……,

Hiếu đã trải nhiều năm tháng gian khổ, nằm lán trong rừng sâu, ăn củ mài tự, tay đào, phạt chặt cây chuối rừng rồi khoét gốc, để qua đêm, lấy nước uống… Liên lạc mang đếp những tài liệụ Pháp văn do nhân mối chuyện ra, để anh nghiên cứu tại chỗ và đề nghị những biện pháp xử lý.

– Trong hoàn cảnh ấy căn bệnh khủng khiếp của mình hết thành vấn đề. Thú thật, sau lần tự sát không thành, mình sợ chết, không còn can đảm tự kết liễu đời mình nữa. Vả lại, mình vẫn còn có ích cơ mà,! Nghĩ vậy, mình được sống yên ổn với chính mình. Nhưng rồi bệnh sốt rét liên miên, và bị phù nặng,. mình được chuyển về đây, đi gõ đầu trẻ…

Và Hiếu chỉ tay vào chồng vở trên bàn.

– Nói vậy phải đâu đã hết dằn vặt ! Mình bị lây bệnh trong thờị gian trọ học ở Hà Nội, làm sao có thể đem cái bệnh trời đày này truyền cho người khác ? Mình tránh hết sức đụng chạm trực tiếp với bất cứ ai. Mình mang vở, học sinh về nhà, nhưng người chấm bài là ông cụ. Bên hàng xóm có một cháu bé bụ bẫm và rất kháu, mình những thèm bế nó lên hôn, nhưng đành phài dặn lòng. Người chịu nhiều rủi ro lây bệnh củạ mình là ông cụ. Tội quạ, mình cố giấu, nhưng cụ vẫn biết chuyện, chưa rõ nghe, ai kể. Khi có lệnh tiểu thô kháng chiến, cụ thu xếp cho giạ đình tận cư. Rồi bỏ đi tìm mình. Cuối cùng lần ra dấu vết mình ở đây…

Trời se lạnh. Bụi mai ,sau nhà cựa mình trong hơi gió chuyển mùa. Hiểu đựa tôi ra xem vườn. Ngay trước thềm, mấy khóm hồng ngậm nụ, có cây đã ra hoa.

Hồng nhà mình nở quanh năm, Hiếu giới thiệu. Trồng theọ kỹ thuật của biệt thự Hoa Hồng đây.

Một nụ cười vụt nờ và vụt tăt trèn cặp môi sớm héo tàn cùa anh. Từ nơi vô.thức, một kỷ niệm êm đềm vừa trỗi dậy và ánh vội dập tắt trước khi nó thành đám cháy. Biệt thự Hoa Hồng, chính là,nơi Thuỵ sống với gia đình, mạn Hồ Tây, giữa nộí thành trì thơ mộng. Cô nữ sinh Đồng Khánh này nồi tiếng một thời vừa hoa khối, vừa học giỏi, hai điều ít khi đi đôi với nhau. Ông thân sinh cô chính là giáọ sư Pháp văn của Hiếu ờ trường Bưởi.

– Có tin tức gì về Thùy và gia đình không ? tôi hỏi

Hiếu lắc đầu, Anh chủ động chuyển đề tài. khoát tay lên phía đỉnh đồi, khoe nương sắn rộng bắt đầu úa lá:

– tay mình trồng cả đấy , thu hoạch được cả rồi, mình thích cái món sắn túi giòn như bánh mì gia long thời nào, sắn luộc giã bánh dày cũng….

SK và ĐS năm 1996