Quyền được chết P3

tổn thương não nghiêm trọng tử một vụ tai nạn năm 1987 không dùng ống nuôi nuôi nữa, trong khi mẹ và em gái chồng không đồng ý. Tòa án Michi-gan không cứu xét đơn của Mary Martin, và tháng 2/1996, tòa thượng thẩm cũng từ chối yêu cầu của chị. Broder tin rằng, một thủ tục thích hợp được chuẩn bị trước ‘có thể tạo một tình thế khác”

Một số nhà lãnh đạo đức học sợ rằng, những nghiên cứu như trên có thể làm tăng số tự tử có trợ giúp của thầy thuốc, một tình trạng đang ra tăng sau hai phán quyết mới đây của tòa án. Tháng 3/96, một buổi thẩm đoàn tuyên bố Jack Kevortõan, một thầy thuốc hưu trí đã giúp 27 bệnh nhân chấm dứt cuộc đời, không vi phạm luật pháp bang Michigan. Cũng trong tuần đó, tòa án liên bang bác bỏ một điều luật của bang Washing-ton cấm giúp bệnh nhân tìm kiếm cái chết không đau đớn. Bang Oregon đã thông qua luật cho phép giúp bệnh nhãn tuyệt vọng từ từ (mặc dù nó không có hiệu lực), 8 bang khác đang xem xét nhũng đạo luật tương tự.

‘Tỏi xem tự tử là một triệu chứng, chứ không phải là một giải pháp cho vấn đề”, BS Joseph Rns, lãnh đạo y đức của bệnh viện New York, phát biểu Theo ông, bài học các bác sĩ cần học từ nghiên cứu nói trên là họ phải xem cách điều trị giảm đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần – với sự tập trung vào việc giảm đau hơn là chữa bệnh – như một phần quan trọng trong công việc. Ông nhấn mạnh, bác sĩ cần hiểu biết hơn về những thành tựu mới trong điều trị giảm đau, chẳng hạn các chọn lựa thay thế cho morphine ít gây ra tác dụng phụ. Ông tin rằng, khi đó những yêu cầu được chết giảm đi rõ rệt

Các thành viên của nhóm Lựa chọn cách chết tại New York đã hoạt động tích cực từ 30 năm nay mặc dù không ủng hộ việc giúp tự tử. Họ đang lên tuyên truyền sâu rộng trọng xã hội Mỹ cũng như cố gắng thảo về trình một đạo luật cho phép thầy thuốc hướng dẫn các thủ tục cần thiết cho một bệnh nhân, chứ không chỉ những người đang trong cơn nguy kịch.

Tất nhiên việc soan thảo và thông qua các đạo luật cần thiết là rất khó khăn. nhưng dù sao vẫn còn dễ thực hiện hơn việc đưa chúng vào thực tế.

Đó là bài toán nan giải nếu biết rằng ai cũng từng nghĩ nhiều đến sự sống và cái chết, và không một ai muốn duy trì điều tị dù chỉ còn một phần ngàn tia hy vọng Bên cạnh đó, tiểu lượng của bác sĩ cho một bệnh nhân cụ thể có thể khá mơ hồ và nhiều khi mâu thuẫn nhau; và giữa gia đình, bệnh nhân và thầy thuốc có thể không thỏa thuận được cách đỉều trị tối ưu, mặc dù phía nào cũng thể hiện thiện trí.

Như Daniei Callahan, chủ tịch trung tâm Hastings, một pháo đài về y đức, đã nhấn mạnh khi nhận xét về nghiên cứu nói trên, những vấn đế nan giải như vậy chỉ được giải quyết khi có những thay đổi mạnh mẽ trong quan niệm của y học và xã hội về cái chết, ông vỉèt: “Đầu tiên chúng tôi nghĩ chỉ cần một cải cách. Bây giờ thì đã rõ cái chúng ta cần: một cuộc cách mang thực sự’ Đề nghị của học giả Nguyễn Khắc Viện, vừa với tư cách một thầy thuốc, vừa với tư cách một con bệnh, có thể chính là cuộc cách mạng đó

Thế còn mối quan hệ giữa cá nhân và cộng đồng trong nền văn hóa khác nhau? các xã hội phương Tây coi tự do cá nhân là tuyệt đối và họ nghĩ như vậy mới có sáng tạo. Có nghĩa một khi “những thủ tục cần thiết”đã được giải quyết, vấn đề lựa chọn cách chết trở nên khá dễ dàng và hợp pháp cả về luật pháp và đạo lý. Nhưng phương Đông chú trọng tới cộng đồng nhiều hơn tới cá nhân. Vậy giữa nguyện vọng được chết cá nhân và ý muốn duy trì điều trị của gia đình và xã hội, chúng ta chọn bên nào?

SK và ĐS năm 1996