Dị ứng với tiếng động

Hệ thống thần kinh của chúng ta vốn vô cùng nhạy cảm . Nếu chúng ta cảm thấy thư giãn khi nghe một dòng nhạc êm dịu thì ngược lạ chúng ta cũng không khỏi ‘điên đầu’ lúc phải nghe những tiếng động ầm ĩ chung quanh Không chỉ tiếng động lớn mới quấy rối sức khỏe chúng ta mà cả những âm thanh dai dằng được lặp đi lặp lại cùng gây khó chịu không ít

Trong phi cơ rào rao bay ngang qua dù sao nghe vẫn dễ chịu hơn tiếng bước chân lạo xạo trên rồi chiếc hộp bí nghiền, tiếng hòn bi chạy qua chạy lại của lũ trẻ đang chơi, tiếng cánh cửa đập lạch phạch hàng giờ. Chính những tiếng động tuy không ồn ào nhưng rền rĩ. vọng đi vọng lại vào đôi tai chúng ta, là một trong những nguyên nhân của bệnh mất ngủ và lo âu .Thoạt đầu, ‘chúng* có thể gây cho ta sự xáo trộn trong giấc ngủ. tư tưởng khó tập ‘trung, nỗi lo sợ vu vơ và ăn mất ngon. Sự căng thẳng thần kinh có nguy cơ gây tăng huyết áp. hệ tiêu hóa và tim mạch hoạt động không điều hòa Muốn tránh sự nguy hại của tiếng động, chúng ta cần tránh ngay từ đầu. Càng chịu đựng, càng kéo dài sẽ gây nên nhiều biến chừng trầm trọng hơn. Nhà trắc nghiệm tâm lý học Fréòénque Bosse của Bệnh Viện Saínt Anne đã khuyến cáo như thế. Nêu cần thiết. bác sĩ hay nhà thần kính họoc sẽ cho bệnh nhân uống vài loại thuốc ngủ hay an thần Trường hợp nặng hơn thì họ phải được bác sĩ chuyên khoa điều trị hẳn hoi. Theo bác sĩ Fréòénque Bosse một phương pháp mới được áp dụng để hóa giải chứng dị ứng với tiếng động đó là  khoa “tâm lý trị liệu cơ thể giúp bệnh nhân hồi phục sự cân bằng của trí nào và có thể chịu đựng được tiếng động. Bước cuối cùng là can thiệp nhằm giảm thiểu những tiếng động không cần thiết. Song song đó, bác sĩ sẽ tập cho bệnh nhân tập trung tư tưởng vào chính mình. luyện tập những phương pháp làm thư giãn thần kinh như Thời gian thực hành có thể kéo dài 45 phứt mỗi tuần, theo từng nhóm hoặc cá nhân, đều đặn từ 9 đến 18 tháng cho đến khi bệnh nhân cảm thấy thoải mái, lấy lại niềm tin và sự ổn định tinh thần.

Thống kê cho thấy đa số phụ nữ mắc chứng ‘dị ứng với tiếng động’, nhiều gấp đôi nam giới và ngườí sống ở thành thị dễ bị bệnh này hơn người sống ở thôn quê.

ANH AN (Theo F.A) – SK và ĐS năm 1996