Một vấn đề bức xúc ở Long Trung P2

Một bộ phận nhân dân do nhận thức còn hạn chế, chỉ giữ vệ sinh trong gia đình mà không nhìn thấy tác hại của sự ô nhiễm môi trường do chính mình gây nên. Một người dân kể rằng: nhiều lúc ra rạch lấy nước về dùng, sau khi lắng phèn thấy đủ thứ chất thải nổi lềnh bềnh trên mặt nước… Mọi người vẫn phải nhắm mắt sử dụng vì không còn nguồn nước nào khác.

Ô nhiễm mặt nước đã ảnh hưởng nhiểu đến sức khỏe của nhân dân, dẫn đến tỉnh trạng bệnh tật ngày càng tăng. Năm 1995 có ca ngộ độc về nguồn nước ở ấp 16 làm một người chết, cả nhà đều bị ngộ độc. Anh Nguyễn Quốc Tán, trưởng Trạm y tế xã cho biết: năm 1993 Long Trung có 380 ca tiêu chảy, 87 phụ nữ mắc bệnh phụ khoa. Riêng năm 1995 số ca tiêu chảy đã tăng lên 490,180 ca phụ khoa, còn các bệnh khác như: tả, thương hàn. bệnh lỵ và ngộ độc thức ăn mỗi năm đều tăng…
Góp phần thực hiện chỉ thị 200/TTg của Thủ tuớng Chính phủ về việc “Bảo đảm nước sạch và vệ sinh môi trường’ nông thôn”, cuối năm 1995, Chương trinh nước SHNT – Tiền Giang đã xây dựng ở Long Trung một hệ thống dẫn nước tập trung. Đến nay, hệ thống dẫn nước này đã phát triển mạnh mẽ và đang cung cấp nước sạch cho 16,87% số hộ dân trong xã với chất lượng nước rất tốt, đạt tiêu chuẩn qui định của ngành y tế. Nhân dân Long Trung đã thực sự hiểu và biết chọn nguồn nước hợp vệ sinh để dùng. Đến cuối tháng 7/96, toàn xã chỉ có 97 ca tiêu chảy, 29 ca phụ khoa. Còn thương hàn, bệnh ly, ngộ độc thức ăn đã giảm rõ rệt và tả thì không có.
Sức khỏe lả vốn quí của con người, môi trường sinh hoạt là yếu tố cơ bản tác động trực tiếp đến sức khỏe mọi người nên việc thực hiện tốt công tác vệ sinh môi trường trước hết là trách nhiệm của mỗi người dân ở Long Trung.
Hòa nhập với sự phát triển chung của tỉnh, Long Trung đang trên đường đổi mới. Xã vừa đón nhận danh hiệu anh hùng do Nhà nước trao tặng. Đời sống của nhân dân từng bước được nâng lên, hơn 90% hộ dân trong xã đả có điện thắp sáng. Chính quyền xã Long Trung cố gắng đến năm 2000 dạt 90% dân số có nước sạch sinh hoạt và gìn giữ trong sạch môi trường trong toàn xã.
Vương Hữu Lộc
(Chương  trình  cấp  nước  sinh  hoạt  nông  thôn  Tiền  Giang)
Sức khỏe và đời sống năm 1997

Một vấn đề bức xúc ở Long Trung

Tôi có dịp về lại Long Trung nhân ngày lễ khánh thành trạm cấp nước của Chương trình nước sạch ở Tiền Giang, như đứa con đi xa lâu ngày trở về thăm quê với bao nhiêu tình cảm thân thương. Long Trung vốn đã in trong lòng tôi ấn tượng sâu đậm bởi những cáu chuyện kể về một vùng đất kiên cường với những người dân gan dạ, dũng cảm mà ngày xưa trong chiến tranh ác liệt đã lập nhiều chiến công đi vào huyền thoại. Lòng rộn niềm vui trước những thay đổi đang diễn ra từng ngày ở Long Trung. Trụ sở UBND xã khang trang, trường học, trạm y tế đã đáp ứng nhu cầu học hành, chữa bệnh của nhân dân. Rồi sự sầm uất của chợ Ba Dừa vốn đã từng nổi tiếng một thời…
Song song với sự tăng trưởng về kinh tế và xã hội, nước sạch và vệ sinh mỗi trường ở đây đang là một vấn đề bức xúc đối với chính quyền địa phương và nhân dân trong xã.
Xã Long Trung thuộc địa bàn huyện Cái Lậy, tỉnh Tiền Giang có diện tích đất tự nhiên là 1040ha, gồm 14 ấp với 13.520 dân. Cuối năm 1995, toàn xã Long Trung có 2730 hộ dân trong đó có 2702 hộ sử dụng nguồn nước sông rạch, chiếm 98,5% và 1,5% số hộ còn lại dùng nước mưa Có 26 nhà sàn, 65 chuồng nuôi gia súc trên sông và 2670 cầu tiêu, chỉ có 14 cầu tiêu hợp vệ sinh còn lại 2656 cầu không hợp vệ sinh, thông ra sông rạch (theo số liệu thống kê của trạm y tế xã).
Nước sông rạch ở Long Trung hiện nay có độ ô nhiễm khá nặng do sự tác động trực tiếp và gián tiếp của dân địa phương như: tiêu, tiểu, đổ rác bừa bãi, nước thải sản xuất, vứt xác súc vật, nuôi gia súc trên mặt sông, hầm cá và từ cống rãnh thải ra… Bến chợ cũng đã biến thành bãi rác, mỗi ngày chứa biết bao đồ phế thải buôn bán. Long Trung có gần soo ha đất nông nghiệp, mỗi nàm dư lượng của phân bón, thuốc trừ sâu mà nông dân sử dụng đều thông ra cống rạch, cống với những dàn vịt, gà nuôi thả trên đồng ruộng, trên sông đã gây ô nhiễm môi trường và nguồn nước nghiêm trọng.
Vương Hữu Lộc
(Chương  trình  cấp  nước  sinh  hoạt  nông  thôn  Tiền  Giang)
Sức khỏe và đời sống năm 1997

Những món ăn khoái khẩu, nhưng hãy coi chừng! P2

Nem, tré, thịt nướng, thịt luộc- những món ăn khoái khẩu, nhưng hãy coi chừng!

 
Ở trẻ em thường thấy trẻ ho, đau đầu, mất ngủ. Ngoài ra người bệnh còn có triệu chứng thiếu máu mạn tính như da xanh xao, môi tái, hay khó thở, hay thở dài hồổi hộp, bạc nhược, ở giai đoạn này, người bệnh thường tự xác định mình mắc bệnh khi tìm thấy một đốt sán xơ mít rơi vãi trong quần, chăn màn, có khi chui ra khỏi hậu môn…
Có nhiều dược phẩm rất công hiệu để điều trị sán xơ mít. Trong kho tàng y học dân gian từ lâu người ta đã sử dụng vỏ rễ cây lưu bạch, hột cau, hột bí đỏ, cây dương xỉ.v.v… các dược thảo này có tác dụng làm say sán xơ mít để nó không có khả năng bám cứng vào lòng ruột, bị bong ra và tống xuất khỏi cơ thể.
Thuốc tây có nhiều loại như paromomycin, mebendazol prasiquantel, niclosamid… có khả năng giết chết ký sinh trùng. Việc điều trị sán xơ mít nhất thiết phải theo các chỉ định của thầy thuốc.
Chu trình sinh sản của sán xơ mít heo có hai giai đoạn và ba đối tượng: người bệnh đi tiêu ra trứng sán xơ mít: heo ăn vào và nhiễm gọi là heo gạo; người ăn phải heo gạo bị bệnh sán xơ mít.
Còn đối với người ăn phải trứng sán xơ mít thỉ chắc chắn là họ bị bệnh như heo, người ta gọi người bệnh đó là "người gạo’ (tên khoa học là cysticencose humaine). Bệnh diến biến ở những người này thường rất nặng, dễ tử vong.
Nem, tré, thịt nướng là món ăn vô hấp dẫn, nhưng xin nhắc các bà nội trợi nên mua thịt heo có đóng dấu kiểm dịch, rau, trái cây cần rửa cẩn thận sạch sẽ, sạch môi trường chung quanh, rửa tay khi ăn; uống nước sạch, có hố xí hợp vệ sinh.v.v… và nếu chẳng may bị bệnh nên đi bác sĩ điều trị cho chắc ăn.
 

BS Hồ Đắc Dung
Sức khỏe và đời sống năm 1997

Những món ăn khoái khẩu, nhưng hãy coi chừng!

Nem, tré, thịt nướng, thịt luộc – những món ăn khoái khẩu, nhưng hãy coi chừng!

Nem Huế, Thủ Đức, Nha Trang, Đà Nắng, Cần Thơ… đều là những món ăn rất bắt đối với dân nhậu, có thể coi là những món ăn chơi trước khi vào đại tiệc.
Nem có nhiều loại như nem chua, nướng, lụi, cuốn. Nhưng tựu chung đều được chế từ thịt heo sống giả xay, thêm gia vị rói ủ lên men. Nem chua từ khi gói đến khi ăn chỉ trong vòng 48 giờ. Còn nem nước hoặc thịt nướng thì ăn ngay.
Dân nhậu có khuynh hướng thường chỉ thích nướng qua cho có mùi thơm, bởi vậy thường trong các món ăn này thịt không được chín. Nếu gặp phải heo gạo thì người ăn sẽ nhiễm một loại ký sinh trùng, gọi là sán xơ mít heo. Sán xơ mít heo là một loại ký sinh trùng sống bám trong ruôt người hình giống như cái xơ mít, tạo thành một chuỗi dài nên được gọi là “sán dáy, sán dải". Nó sống đơn độc trong ruột người, dải từ 2-3 mét đến 8 mét, có khoảng từ 500-2000 đốt, sống đến hơn 20 năm, đẻ vài triệu trứng mỗi ngày.
Người ăn phải thịt heo gạo sau 2 tháng sẽ bị phát bệnh.
Nem, tré, thịt luộc, thịt nướng chưa chín có chứa ấu trùng sán xơ mít là nguyên nhàn gảy bệnh cho người. Những người hay ăn các loại thức ăn nấu nướng theo kiểu náy có nguy cơ mắc bệnh gấp 100 lần những người khác.
Người mắc phải sán xơ mít thường có triệu chứng rối loạn tiêu hóa, ăn không ngon, không tiêu, mau đói bụng, đầy hơi, sình bụng nôn ói và đau bụng: (đôi lúc đau ở vùng thượng vị hay trên rốn một chút, đau âm ỉ, ngấm ngầm, dai dẳng ngày cũng như đêm, lúc no cũng như lúc đói bởi vì cái đầu sán xơ mít bám hút vào niêm mạc một làm người bệnh dễ lầm tưởng là đau dạ dày tá tràng). 
BS Hồ Đắc Dung
Sức khỏe và đời sống năm 1997